Trò chơi dân gian miền Trung Việt Nam

CỜ GÁNH

Kẹp quân đối thủ giữa hai quân mình để “gánh” — quân bị gánh đổi màu theo phe bạn. Luật đơn giản, nhưng thú vị.

Rủ bạn bè vào chơi?

Rủ bạn đấu một ván

Ba bước, chưa đầy nửa phút.

Tạo ván cờ

Bấm “Tạo ván mới” — bạn nhận ngay một mã ván 6 ký tự và link mời riêng.

Gửi lời mời

Gửi link qua Zalo, Messenger… hoặc để bạn cờ quét mã QR ngay trên màn hình.

Gánh & lật!

Kẹp quân đối thủ giữa hai quân mình để “gánh” — quân bị gánh đổi màu theo phe bạn.

Chuyện kể quanh bàn cờ gánh

Trước khi đi nước cờ đầu tiên, mời bạn nghe câu chuyện về bàn cờ gánh, về những vỏ nghêu bên bờ biển xứ Quảng, về chiếc đòn gánh trên vai người Việt, và về ván cờ lạ lùng không giết một quân nào.

Ván cờ vỏ nghêu của xứ Quảng

Cờ gánh, tương truyền, sinh ra trên dải đất Quảng Nam – Đà Nẵng — nơi lưng tựa núi, mặt ngó ra biển. Trẻ con vùng cát chỉ cần vài món đơn giản: một que củi vạch xuống nền cát năm dòng năm cột, rồi nhặt vỏ nghêu, vỏ sò sau bữa cơm chiều làm quân. con ngửa về phe này, con úp về phe kia. Vào phố thì thay bằng nắp chai, cúc áo, mảnh sành, có gì chơi nấy, miễn phân được hai phe.

Mà ngẫm lại, chọn vỏ nghêu đâu phải chuyện tiện tay: vỏ nghêu lật được. Quân bị gánh chỉ cần lật sấp thành ngửa là xong một đời đổi phe. Thứ vật liệu quê mùa nhặt bên chân sóng ấy, hóa ra lại chính là linh hồn của luật chơi.

“Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm,
rượu hồng đào chưa nhấm đà say…”

— ca dao xứ Quảng, quê của bàn cờ gánh

Chiếc đòn gánh gửi vào thế cờ

Vì sao gọi là “gánh”? Vì nước cờ ấy mang dáng hình thân thuộc nhất của làng quê Việt: chiếc đòn gánh. Một quân cờ bước vào giữa hai quân đối phương, kẹp mỗi đầu một quân — trông hệt như đôi quang thúng trĩu hai đầu đòn trên vai. Người xưa nhìn thế mà đặt tên: quân ấy đang gánh, và gánh được thì hai quân hai đầu… về phe mình cả.

Trên vai người Việt, chiếc đòn gánh từng gánh lúa, gánh nước, gánh cả buổi chợ chiều nuôi con ăn học. Vào bàn cờ, nó thành nước đi đắc ý nhất ván; gặp điểm giao mà cả đường dọc lẫn đường chéo đều kẹp được quân — dân gian gọi là chầu — một bước gánh liền bốn quân, sướng như trúng mùa.

25

Giao điểm trên bàn cờ năm nhân năm — nơi 16 quân cờ chen nhau quanh 9 chỗ trống, chật như phiên chợ sáng.

Trò cờ không giết một quân nào

Khắp thiên hạ, cờ nào cũng bắt quân rời bàn: cờ tướng chém, cờ vua ăn, cờ nhào hất văng khỏi trận. Riêng cờ gánh thì không — quân bị gánh, bị vây không chết, chỉ lặng lẽ lật mình đổi màu, rồi ván sau… đi đánh cho phe bên kia. Ván cờ mở màn mười sáu quân, tàn cuộc vẫn nguyên mười sáu, chỉ có lòng quân là đổi.

Người ta bảo trong luật chơi ấy có cả một nếp nghĩ của người Việt: thắng không phải là tiêu diệt, mà là thu phục — như câu “lạt mềm buộc chặt” ông bà vẫn dạy. Và bởi không quân nào mất hẳn, không ván cờ nào tàn trước nước cuối cùng. Đang thua liểng xiểng, một nước chầu khéo cũng đủ lật lại cả bàn cờ, hy vọng đổi phe nhanh chẳng kém gì quân cờ.

“Lạt mềm
buộc chặt.”

— thành ngữ: mềm mỏng, khéo léo mà giữ được người

Từ sân cát đến màn hình

Trò chơi truyền miệng nên mỗi nơi một tên, mỗi làng một nếp: nơi gọi cờ gánh, nơi kêu cờ chém; nơi cho gánh cả đường chéo, nơi chỉ cho gánh hàng ngang hàng dọc. Tinh quái nhất là luật thế mở: cố tình nhấc quân chừa ra một chỗ trống ngọt như mời, đối phương tới lượt buộc phải bước vào cho mình gánh — cái bẫy dịu dàng nhất trong các trò cờ dân gian.

Cờ Làng chơi theo luật phổ thông đủ cả gánh, chầu, vây, chẹt và thế mở, chỉ thay nền cát bằng màn hình, thay vỏ nghêu bằng quân cờ biết tự lật. Còn lật thế nào cho khéo, mời bạn xem trang luật chơi.

16

Quân cờ ở lại bàn từ nước đầu đến nước cuối, không quân nào rời trận. Thắng thua chỉ là chuyện đổi màu.

Chưa biết chơi? Học trong 2 phút

Cờ gánh không ăn quân. Quân bị bắt sẽ đổi phe. Xem hướng dẫn có hình minh họa dễ hiểu: cách đi quân, luật gánh, vây, chẹt và thế cờ mở.

Xem luật chơi