Trò chơi của nền văn minh lúa nước
Chẳng cần bàn gỗ, chẳng cần quân ngà. Một viên phấn, một mẩu gạch non vạch lên sân đình mười ô vuông, hai đầu khum thêm hai vòng cung — thế là thành “giang sơn”. Sỏi nhặt bên bờ ao làm dân, hai hòn đá lớn nhất, tròn trịa nhất được trịnh trọng đặt vào hai đầu làm quan. Trò chơi mở ra như một mùa vụ thu nhỏ: người chơi đi gieo từng viên sỏi quanh ruộng, chờ ngày gặt về đầy tay.
Người ta bảo bàn ô ăn quan trông như thửa ruộng nước của người Việt: ô dân là ruộng của làng, ô quan là vựa thóc của quan trên. Rải quân là gieo mạ, ăn quân là trẩy hội gặt — và đứa trẻ nào tính đường giỏi nhất sẽ là “phú ông” của buổi chiều hôm ấy.
“Hết quan, tàn dân,
thu quân, kéo về…”